Thể thao 24h:Vẫn còn ''ao làng'', nhưng SEA Games 30 đã mang lại niềm tin

Thảo luận trong 'Dịch vụ khác' bắt đầu bởi thuyvanzero, 1/12/19 lúc 14:37.

  1. thuyvanzero

    thuyvanzero New Member

    Tham gia ngày:
    4/8/19
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Cứ mỗi kỳ SEA Games, người ta đều tranh cãi về tính chất ''ao làng'' của bộ môn bóng đá nam nói riêng, nhưng liệu điều này có còn đúng trên đất Philippines?
    Tại SEA Games 30, bóng đá nam vẫn là nội dung thi đấu được quan tâm bậc nhất, đặc biệt là với NHM Việt Nam. Tuy nhiên, bên cạnh những ý kiến háo hức với viễn cảnh giải cơn khát vàng tại Đại hội Thể thao Đông Nam Á đã kéo dài 60 năm, không ít người lại cho rằng một sân chơi “ao làng” thì “không đáng” để đội bóng của chúng ta dồn quá nhiều tâm sức.

    >>>Đọc tin: http://linkvaobong88ag.com/keo-bong-ro-la-lakers-vs-dallas-mavericks-4h00-2-12-2019.html

    Cuộc tranh luận này không chỉ diễn ra ở Việt Nam, và cũng không phải đến kỳ đại hội này mới xuất hiện. Ở các quốc gia có khả năng tranh chấp ngôi vương bóng đá nam khu vực như Thái Lan, Malaysia, Indonesia, NHM, giới chuyên gia và cả những người làm chuyên môn vẫn chưa bao giờ đồng nhất về ý kiến. Mặc dù vậy, nếu xét riêng những gì SEA Games 30 đã mang tới cho đến nay, có thể nói cái mác “ao làng” vẫn còn đó, nhưng trình độ của sân chơi này đã phản ánh một tín hiệu rất đáng khích lệ với bóng đá khu vực.

    Trước hết, cần phải hiểu rõ tại sao bộ môn bóng đá nam ở SEA Games được gắn cái mác “ao làng”. Có 3 lý do chính yếu giải thích cho điều này:

    Thứ nhất, bộ môn bóng đá nam tại SEA Games không được công nhận chính thức bởi FIFA. Đây không phải là vòng loại cho bất kỳ giải đấu nào của châu lục, các kết quả không gây ảnh hưởng đến thứ tự xếp hạng trên các bảng đánh giá quốc tế, đồng nghĩa rằng đây thuần túy chỉ là nơi các đội bóng Đông Nam Á so kè ''kẻ thấp người cao''.

    [​IMG]

    Thứ hai, cách thức tổ chức của bộ môn bóng đá nam SEA Games luôn mang đến cảm giác thiếu chuyên nghiệp. Năm này qua năm khác, những câu chuyện như đội chủ nhà được chọn bảng dễ, độ tuổi đăng ký bị đổi đi đổi lại, lịch thi đấu bất hợp lý,... vẫn cứ tái lặp như một căn bệnh trầm kha.

    Kỳ đại hội trên đất Philippines cũng không phải ngoại lệ, thậm chí vấn đề còn có phần bi đát hơn các năm trước. Ngay đến những yếu tố tối thiểu như khẩu phần ăn của cầu thủ, mặt sân thi đấu và tập luyện, hay cơ sở vật chất của sân vận động,... tất cả đều bị phàn nàn liên tục. Thêm cả những câu chuyện bi hài như cầu thủ Brunei không có tên trong đội hình xuất phát... vẫn ra sân, hay công tác trọng tài còn nhiều bất cập như 2 tình huống bắt việt vị khó hiểu với Văn Hậu ở trận ra quân của U22 Việt Nam,... thật khó để người ta có thể tin đây là sân chơi chuyên nghiệp của bóng đá khu vực.

    Thứ ba, và cũng là lý do cực kỳ quan trọng dẫn đến cái mác “ao làng” của SEA Games, chính là trình độ của các đội bóng tham dự giải. Một giải đấu có thể bị ảnh hưởng bởi công tác tổ chức, nhưng điều quyết định đến sự thành công và mức độ đáng chú ý của nó vẫn là thực lực của các đại diện góp mặt. Vấn đề này đã luôn gây trăn trở ở các kỳ đại hội trước, bởi nhiều trận đấu tại SEA Games không đủ gây hứng thú cho người xem, từ đó tạo ấn tượng về một giải đấu được tạo ra thuần túy chỉ để “so bó đũa, chọn cột cờ” tại vùng trũng bóng đá...
     

Chia sẻ trang này